Skip to content

Sophie's Garden

Where stories, ideas, and wisdom come to life.

Menu
  • About me
  • English Stories
  • Children’s Story
  • Stories Directory
Menu

The Hole in the Wall | Cái Hố Trên Tường

Posted on April 11, 2026April 11, 2026 by Sophie

@sophiegarden.net

The Hole in the Wall: A Tale of Fortune & Folly Joanna risked everything to make her fortune in the big city, only to lose it all. But when she discovers a mysterious hole in a backstreet wall that pays for whatever she throws in, she faces the ultimate test of greed. Is there a reward greater than gold? Watch to find out why some lessons are worth more than a bag of silver. Listening EnglishStory DailyStories ShortStory SophieGarden

♬ original sound – Sophiegarden.net – Sophiegarden.net

The Hole in the Wall | Cái Hố Trên Tường

Tiếng AnhTiếng Việt
Joanna Paresi was the last one left – the last living person in a family who had been market traders for hundreds of years. She was born at the foot of the mountains that stood over her home like giants, and she had lived there all her life.Joanna Paresi là người cuối cùng còn lại – người sống sót duy nhất trong một gia đình có truyền thống làm nghề buôn bán ở chợ suốt hàng trăm năm. Cô sinh ra dưới chân những ngọn núi sừng sững như những gã khổng lồ che chở ngôi nhà mình, và cô đã sống ở đó cả đời.
On the highest of those mountains, the stone fruit grew. Late in the year, the fruit fell. Most of it rolled and fell down the mountains and was never seen again. But some rolled down into a small valley, hidden deep in the mountains. Joanna’s family were the only people who knew about the valley.Trên đỉnh cao nhất của những ngọn núi đó, loại “quả đá” sinh trưởng. Vào cuối năm, quả chín và rụng. Hầu hết chúng lăn xuống núi và mất hút. Nhưng một số lại lăn vào một thung lũng nhỏ, nằm sâu trong núi. Gia đình Joanna là những người duy nhất biết về thung lũng này.
When the stone fruit dropped from the trees, they were black and hard. Over four long months, they slowly turned from black to grey and, at last, to silver. Then their skin would break open easily to show the sweet, sun-coloured fruit inside.Khi quả đá rụng xuống, chúng đen và cứng. Qua bốn tháng dài, chúng chuyển dần từ đen sang xám và cuối cùng là màu bạc. Khi đó, lớp vỏ sẽ dễ dàng nứt ra, để lộ phần thịt quả ngọt lịm mang màu nắng bên trong.
When they were ripe, the stone fruit were the most popular food in the whole region. On market day, people got up really early and queued for hours to buy them. Joanna’s family always had more to sell than anyone else.Khi chín, quả đá là loại thực phẩm được ưa chuộng nhất vùng. Vào ngày họp chợ, mọi người dậy rất sớm và xếp hàng hàng giờ để mua. Gia đình Joanna luôn có nhiều hàng để bán hơn bất kỳ ai khác.
Joanna had always wondered why her family never sold the stone fruit there, at the most important market in the country. Her mother said that someone foolish had tried once, and failed.Joanna luôn thắc mắc tại sao gia đình cô không bao giờ bán quả đá ở đó, tại ngôi chợ quan trọng nhất đất nước. Mẹ cô nói rằng trước đây đã có một kẻ khờ dại thử làm điều đó và đã thất bại.
Nevertheless, as the years passed, Joanna dreamed about trying. The spring after her mother died, she finally prepared for the long, long journey.Tuy nhiên, năm tháng trôi qua, Joanna vẫn mơ ước được thử sức. Mùa xuân sau khi mẹ qua đời, cuối cùng cô cũng chuẩn bị cho chuyến hành trình dài dằng dặc.
**********
Joanna walked all the way to the capital, pushing a wooden cart full of stone fruit. She carried with her a beautiful wooden market stall that had been in her family for generations.Joanna đi bộ suốt quãng đường đến kinh thành, đẩy một chiếc xe gỗ đầy quả đá. Cô mang theo một gian hàng bằng gỗ tuyệt đẹp, vật gia bảo đã truyền qua nhiều thế hệ trong gia đình.
Of course, there was a tax to pay to enter the city gates. And there were market fees to pay. Plus, strange, new foods like hers needed to be officially tested and declared safe. The tests were not cheap and they took days to complete.Dĩ nhiên, có thuế phải nộp khi vào cổng thành. Lại còn phí thuê chỗ ở chợ. Thêm vào đó, những loại thực phẩm lạ lẫm như của cô cần được kiểm định chính thức và tuyên bố an toàn. Các bài kiểm tra không hề rẻ và mất nhiều ngày mới xong.
Joanna spent all her money on the tests and a place to sleep while she waited. To raise more money, she was forced to sell her beautiful family stall. She felt both guilty and sad, but it had to be done.Joanna tiêu hết sạch tiền vào việc kiểm định và chỗ ngủ trong lúc chờ đợi. Để có thêm tiền, cô buộc phải bán đi gian hàng gia bảo đẹp đẽ của mình. Cô cảm thấy vừa tội lỗi vừa buồn bã, nhưng không còn cách nào khác.
Finally, the tests were finished and she was allowed to sell her fruit. However, while she had been waiting, the perfect, silver stone fruit had turned white. The skin became tough, and their sweet flavour was lost.Cuối cùng, việc kiểm định cũng xong và cô được phép bán quả. Tuy nhiên, trong lúc chờ đợi, những quả đá màu bạc hoàn hảo đã chuyển sang màu trắng. Lớp vỏ trở nên dai nhách và vị ngọt lịm đã biến mất.
With her boring stall and, worst of all, her overripe fruit, no customers wanted to buy. In the end, she sold all the half-rotten stone fruit to a farmer to feed his pigs. He bought her cart too, and paid her much less than its value. She had lost everything.Với gian hàng tầm thường và tệ hơn cả là số quả đã chín quá lứa, chẳng khách nào muốn mua. Cuối cùng, cô bán toàn bộ số quả đá đã thối rữa một nửa cho một nông dân để nuôi lợn. Ông ta cũng mua luôn chiếc xe của cô với giá rẻ mạt. Cô đã mất trắng.
**********
When Joanna woke again, it was dark. But there was something even darker on the wall opposite where she was lying: a hole in the wall.Khi Joanna tỉnh dậy, trời đã tối. Nhưng có một thứ còn tối hơn trên bức tường đối diện chỗ cô nằm: một cái hố trên tường.
Joanna was filled with anger, at the market and at herself. She pulled off one of her boots. It was full of holes from her long journey to disaster. She threw it across the street at the hole.Joanna tràn đầy giận dữ, giận ngôi chợ và giận chính mình. Cô tháo một chiếc ủng ra. Nó đã thủng lỗ chỗ sau chuyến hành trình dài dẫn đến thảm họa. Cô ném nó qua đường vào cái hố.
It disappeared into the hole, but there was no sound as it landed. The boot was gone. She laughed hopelessly and closed her eyes. But then she heard a familiar sound.Nó biến mất vào trong hố, không một tiếng động khi rơi xuống. Chiếc ủng đã mất. Cô cười trong vô vọng và nhắm mắt lại. Nhưng rồi cô nghe thấy một âm thanh quen thuộc.
Something shiny lay on the ground. It was a single penny. It was enough to buy a meal. It was definitely worth more than her old boot had been.Một vật gì đó sáng loáng nằm trên đất. Đó là một đồng xu lẻ. Nó đủ để mua một bữa ăn, chắc chắn giá trị hơn chiếc ủng cũ nát của cô.
She pulled off her other boot and threw it after the first. She saw it fly through the hole into nothing. But this time, she saw another coin fly back out, then a second and a third.Cô tháo nốt chiếc ủng kia và ném theo chiếc thứ nhất. Cô thấy nó bay qua cái hố vào hư không. Nhưng lần này, cô thấy một đồng xu khác bay ngược trở ra, rồi đồng thứ hai, thứ ba.
Excited, she quickly took off her travelling coat, her jacket and both socks. She threw each one into the hole. When the sound of metal falling on stone ended, she was holding a small pile of coins.Phấn khích, cô nhanh chóng cởi áo khoác đi đường, áo ngắn và cả hai chiếc tất. Cô ném từng thứ vào hố. Khi tiếng kim loại rơi trên đá kết thúc, cô đang nắm giữ một chồng tiền xu nhỏ.
**********
From only the cheapest shops, she bought: a large bag; a long shirt and a piece of old rope; a pair of broken wooden shoes; and all the old, broken or useless things the traders would sell her.Từ những cửa hàng rẻ tiền nhất, cô mua: một chiếc túi lớn; một chiếc áo dài và một đoạn dây thừng cũ; một đôi giày gỗ hỏng; và cuối cùng là tất cả những món đồ cũ kỹ, hư hỏng hoặc vô dụng mà các thương lái chịu bán cho cô.
In the middle of the night, the hole in the wall appeared again. She threw things into the hole. Even the wooden shoes went in. And when the sun rose, the bag was so full she could hardly lift it.Giữa đêm, cái hố trên tường lại xuất hiện. Cô ném mọi thứ vào hố. Ngay cả đôi giày gỗ cũng ném vào. Và khi mặt trời mọc, chiếc túi đã đầy đến mức cô khó lòng nhấc nổi.
Joanna bought new clothes and a new, bigger bag. She had enough money left to do some shopping at the market that had tried to ruin her. After a busy day, she returned to a particular shop. There, with great pleasure, she bought back her mother’s stall.Joanna mua quần áo mới và một chiếc túi mới lớn hơn. Cô còn đủ tiền để đi mua sắm tại chính ngôi chợ từng làm cô khánh kiệt. Sau một ngày buôn bán bận rộn, cô quay lại một cửa hàng nọ. Ở đó, với niềm hạnh phúc tột cùng, cô chuộc lại gian hàng của mẹ mình.
She sat down for one last night, waiting for the hole. She threw the wool and silk and other fine things. A fountain of silver and gold coins poured out. Her bag was filled with more money than she had ever known. She would never need to trade again!Cô ngồi đợi cái hố đêm cuối cùng. Cô ném len, lụa và những món đồ cao cấp khác vào. Một “suối” tiền vàng bạc tuôn ra. Chiếc túi chứa nhiều tiền hơn cả những gì cô từng biết. Cô sẽ không bao giờ cần phải đi buôn nữa!
The hole had always given back more value than it took. So what about the gold and silver coins? What would the hole give her if she threw all the money in? What reward could be greater than all the money she had?Cái hố luôn trả lại giá trị lớn hơn thứ nó nhận vào. Vậy còn những đồng tiền vàng bạc này thì sao? Cái hố sẽ cho cô thứ gì nếu cô ném tất cả số tiền này vào? Phần thưởng nào có thể lớn hơn tất cả số tiền cô đang có?
Joanna lifted the heavy bag of coins. With shaking arms and legs, she began to swing the bag faster and faster … and then she threw it.Joanna nhấc chiếc túi đựng tiền nặng trịch. Với tay chân run rẩy, cô bắt đầu vung chiếc túi càng lúc càng nhanh… và rồi cô ném nó đi.
She waited, watching the hole. But this time, nothing came back.Cô chờ đợi, nhìn chằm chằm vào cái hố. Nhưng lần này, không có gì quay trở lại cả.
**********
Joanna’s last five coins were just enough to pay the tax to leave the city. She strode out in her good boots. On her back, she carried her mother’s stall. Her pockets were empty, but her heart was full.Năm đồng xu cuối cùng của Joanna vừa đủ để nộp thuế rời thành phố. Cô rảo bước trong đôi ủng tốt. Trên lưng, cô mang theo gian hàng của mẹ. Túi cô trống rỗng, nhưng lòng cô tràn đầy.
From time to time she met other travellers. She put up her stall and sold her story to anyone who wanted to buy it. She never asked for much – just a coin or two, or some food.Thỉnh thoảng cô gặp những lữ khách trên đường. Cô dựng gian hàng của mình lên và bán “câu chuyện của mình” cho bất kỳ ai muốn mua. Cô không bao giờ đòi hỏi nhiều – chỉ một hai đồng xu, hoặc một chút thức ăn.
Although no one believed her story was true, they believed the lessons it contained. For Joanna, the answer to her question: What reward could be greater than all the money she had? Now she knew the answer was wisdom, priceless wisdom.Dù không ai tin câu chuyện là thật, họ tin vào những bài học chứa đựng trong đó. Với Joanna, câu trả lời cho câu hỏi: Phần thưởng nào có thể lớn hơn tất cả số tiền cô có? Giờ đây cô đã biết, đó chính là sự thông tuệ, một sự thông tuệ vô giá.
Category: Uncategorized

Post navigation

← The Green Wars | Cuộc chiến Xanh
The Monkey’s Paw | Part 1 →

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  • Children's Story
  • Daily English
  • English Learning through Stories
  • Quote of the Day
  • Short Story Of the Day
  • Uncategorized
@sophiegarden.net
© 2026 Sophie's Garden | Powered by Minimalist Blog WordPress Theme