Part 3: The Final Dismissal / Phần 3: Lần Đuổi Đi Cuối Cùng
“Where’s the making fun in it?” thought Tchervyakov, “there is nothing of the sort! He is a general, but he can’t understand.
“Chế nhạo gì chứ?” Tchervyakov nghĩ, “chẳng có gì như vậy cả! Ông ta là tướng, nhưng ông ta không hiểu.
If that is how it is I am not going to apologise to that fanfaron any more! The devil take him. I’ll write a letter to him, but I won’t go. By Jove, I won’t.”
Nếu đã thế thì mình sẽ không đến xin lỗi tên kiêu ngạo đó nữa! Mặc kệ ông ta. Mình sẽ viết thư cho ông ta, nhưng sẽ không đến nữa. Thề là không đến.”
So thought Tchervyakov as he walked home; he did not write a letter to the general, he pondered and pondered and could not make up that letter.
Tchervyakov nghĩ vậy trong lúc đi bộ về nhà; anh ta không viết thư cho vị tướng, anh ta suy nghĩ mãi mà không thể soạn được lá thư đó.
He had to go next day to explain in person.
Anh ta đành phải đến vào hôm sau để trực tiếp giải thích.
“I ventured to disturb your Excellency yesterday,” he muttered, when the general lifted enquiring eyes upon him, “not to make fun as you were pleased to say.
“Tôi đã dám làm phiền Đại nhân hôm qua,” anh ta lầm bầm khi vị tướng ngước đôi mắt dò hỏi nhìn anh ta, “không phải để chế nhạo như ngài đã vui lòng nói.
I was apologising for having spattered you in sneezing. . . . And I did not dream of making fun of you.
Tôi đến để xin lỗi vì đã hắt hơi làm văng vào ngài. . . . Và tôi không hề có ý định chế nhạo ngài.
Should I dare to make fun of you, if we should take to making fun, then there would be no respect for persons, there would be. . . .”
Tôi dám chế nhạo ngài sao, nếu ai cũng đi chế nhạo nhau, thì sẽ chẳng còn sự tôn trọng nào nữa, thì sẽ. . . .”
“Be off!” yelled the general, turning suddenly purple, and shaking all over.
“Cút đi!” vị tướng hét lên, mặt đột nhiên tím bầm và toàn thân run rẩy.
“What?” asked Tchervyakov, in a whisper turning numb with horror.
“Cái gì ạ?” Tchervyakov hỏi bằng giọng thì thầm, người tê liệt vì kinh hoàng.
“Be off!” repeated the general, stamping.
“Cút đi!” vị tướng nhắc lại, giậm chân xuống sàn.
Something seemed to give way in Tchervyakov’s stomach.
Có gì đó như vỡ vụn trong bụng Tchervyakov.
Seeing nothing and hearing nothing he reeled to the door, went out into the street, and went staggering along. . . .
Mắt không nhìn thấy gì, tai không nghe thấy gì, anh ta lảo đảo bước ra cửa, ra ngoài phố và đi xiêu vẹo. . . .
Reaching home mechanically, without taking off his uniform, he lay down on the sofa and died.
Về đến nhà một cách máy móc, không cởi bộ đồng phục, anh ta nằm xuống chiếc ghế dài và chết.
The End of Part 3 / Kết thúc Phần 3
